Chủ nhật, 17/02/2019 | 12:55
22:27  |  01/01/2019

[ĐÁNH GIÁ XE] Trải nghiệm Rolls-Royce Phantom VIII - 48 giờ đế vương!

Nếu được trao một chiếc Rolls-Royce Phantom và làm bất cứ điều gì bạn muốn trong vòng 48 giờ, chắc chắn 99% người được hỏi sẽ đồng ý tức thì. 1% còn lại thì không – họ đã sở hữu ít nhất một chiếc Rolls-Royce rồi.

“Những người bảo vệ sự sang trọng” (patron of luxury) – đó là cách Rolls-Royce gọi khách hàng của họ. Đó là những người không ủng hộ đội bóng họ ưa thích mà mua luôn cả câu lạc bộ, họ bay bằng phi cơ riêng thay vì Vietnam Airlines, ở biệt thự ven biển chứ không ở chung cư. Đó là tầng lớp “thượng đẳng” của xã hội, những người thuộc “giới 1%”. Đời tư của họ luôn tràn ngập những câu chuyện mà người thường chẳng dám nghĩ tới chứ đừng nói là được trải nghiệm. May thay, với một chiếc Rolls-Royce Phantom VIII Extended Wheelbase trị giá 525.000 Bảng Anh và 48 giờ tự do, tôi, Rowan Horncastle, sẽ lần được tiên được trải nghiệm cuộc sống thượng lưu của một chủ xe Rolls-Royce.

Kế hoạch cũng đơn giản thôi. Tôi sẽ đi du lịch bằng Rolls-Royce, băng qua 750 dặm đường để đến Courchevel 1850, khu resort nằm ở dãy Anpơ. Tôi khoác lên mình bộ vest nhìn tử tế nhất, cố tỏ ra là mình giàu có để tương xứng với chiếc Rolls-Royce đang chờ sẵn. Ô, Rolls-Royce còn “cho mượn” cả một tài xế nữa! Thật vậy, chẳng có ông trùm nào phải tự lái xe cả.

Tài xế của tôi đây rồi. Chờ đã, quả đầu láng mịn đậm chất khí động học này nhìn quen quen… Không thể nào?! Đúng vậy, đó chính là Ollie Marriage, sếp của tôi ở Top Gear!

Ollie Marriage: Đúng, là tôi đây. Thật không thể tin được tôi và anh lại ở trong tình huống như thế này. Nhưng công việc là công việc, chúng ta sẽ nghiêm túc. Từ giờ anh phải gọi tôi là Bác tài, và tôi gọi anh là gì nào?

Rowan Horncastle: Chúa tể của hàng ghế sau.

Ollie Marriage: Tôi có cái tên hay hơn này: Roman Ahornavich. Thôi vào việc nào. Ta mới đi được 10 dặm và tôi đã suýt đâm phải 3 người đi bộ. Thoạt đầu thì tôi cho rằng nguyên nhân là do chiếc xe quá to lớn, nặng tương đương mặt trăng và hệ thống phanh thì gần như vô dụng. Tuy nhiên, càng lái thì tôi càng nhận thấy dường như chiếc Phantom được thiết kế để mang lại trải nghiệm như vậy: không cần biết bạn đạp phanh mạnh như thế nào, chiếc xe cũng chỉ dừng lại một cách từ tốn. Chân ga cũng vậy. Thực sự là không thể khiến chiếc xe này chòng chành được.

Rowan Horncastle: Tôi chẳng biết nên khen tay lái của anh, chiếc xe hay là chai vang Moet này. Cảm tưởng như chỉ chớp mắt một cái là đã đi hết miền đông nam nước Anh! Quốc lộ M20 thì dường như nhẵn mịn như gương vậy, quá êm ái, quá yên tĩnh…

Ollie Marriage: Không biết anh có để ý hay không nhưng chúng ta đã đi được 220 dặm kể từ khi rời Calais rồi. Tôi đã bỏ giày ra để cảm nhận sự mềm mại của thảm lông cừu, ấn nhè nhẹ ngón chân vào bàn đạp và để nàng Eleanor dẫn đường.

Rowan Horncastle: Eleanor là ai vậy? Tôi không nghĩ ta có đủ tiền để thuê 1 nàng phục vụ ở đây đâu.

Ollie Marriage: Đó là cách những người sành điệu gọi biểu tượng Spirit of Ecstacy. Hãy nhìn nó mà xem, cách nó lướt đi trên mặt đường mới thật kiều diễm làm sao! Ngồi trong Phantom thì anh cũng không cần phải nói to đâu. Kính xe 2 lớp dày 6 mm, hơn 130 kg vật liệu cách âm được bọc trong gầm xe, thân cửa, cốp xe và thậm chí lốp xe cũng được dán xóp cách âm!

Rowan Horncastle: Sự tĩnh lặng bên trong Phantom thực sự quá lạ lẫm. Nó khiến việc ngồi trong một chiếc S-Class cứ như ngồi giữa vũ trường vậy.

Ollie Marriage: Tôi không biết. Tôi chỉ cảm thấy một chút tiếng gió ở cột A và chỉ có vậy. Vô lăng của xe có các chấu được đặt với một góc độ rất kỳ quặc. Có lẽ nó được thiết kế như vậy để người lái không thể buông tay khỏi vô lăng. Xe này không có bất kỳ chế độ giữ làn tự động nào, anh biết đấy.

Rowan Horncastle: Tôi cần gì chế độ tự động? Tôi có một tài xế mặc vest làm điều đó rồi.

Ollie Marriage: Chí lý!

Chiếc Phantom lướt qua những cánh đồng tuyết bất tận ở Pháp một cách êm ái. Mặt trời sắp lặn và đó là lúc tôi có thể chiêm ngưỡng trần sao Starlight - 1340 sợi quang được thiêu bằng tay lên trần xe. Tài xế của tôi thì được chiêm ngưỡng The Gallery – một mảng kính cường lực bao trọn bảng táplô. Bạn có thể trưng bày bất kỳ thứ gì ở đây, từ bản tô màu của con mình, một bức họa Banksy hay bản mô phỏng ADN của mình. Không gian trong xe luôn yên tĩnh đến lạ thường, đủ để tôi chẳng màng đến pha cua gắt của anh tài xế để tiến vào Courchevel Resort.

Sáng hôm sau…

Rowan Horncastle: Xe bẩn kinh khủng, anh có thấy điều đó không?

Ollie Marriage: Tất nhiên rồi, nhưng chí ít thì tôi cũng lau bộ ván trượt tuyết của anh. Tôi lau nó vì muốn mọi người thấy nó chẳng hề ăn nhập gì với chiếc xe cả, muốn mọi người nghĩ rằng anh là một gã kỳ quái.

Rowan Horncastle: Anh đúng là chẳng hiểu gì về phong cách sống thượng lưu. Khi mà anh hằng ngày tiếp xúc với những gã giàu sụ, điều quan trọng nhất là mình phải có thứ mà họ không có. “Bespoke” là một phần tối quan trọng với Rolls-Royce. Anh nhớ chiếc Sweptail chứ? Chiếc xe mới đắt nhất thế giới! Nhưng đó chỉ là sự khởi đầu thôi. Nền tảng Architecture of Luxury của Phantom VIII không chỉ sẽ tạo nên những chiếc xe thay thế Ghost, Wraith và Dawn mà nó còn có đủ sự linh hoạt để chế tạo ra những chiếc xe độc nhất vô nhị. Yêu cầu của tôi là đục lỗ trên nắp khoang hành lý chiếc Phantom, cắm vào đó một bộ ván trước tuyết được chế tác từ gỗ sồi đen Trung Hoa 9.000 năm tuổi đi kèm gậy bọc vàng 14 karat.

Ollie Marriage: Nó chắc phải nặng cả tấn mất! Giá bao nhiêu?

Rowan Horncastle: “Chỉ” 50.000 Euro.

Ollie Marriage: Tôi chẳng dám đặt chân vào nó đâu…

Rowan Horncastle: Tôi dám. Nhưng phải đi mua sắm trước đã.

Ollie Marriage: Anh cần mua cái gì nào? Kính dâm titanium? Áo khoác lông hổ răng kiếm?

Rowan Horncastle: Chưa biết được, cứ thả tôi ở khách sạn La Lana cái đã.

Mở cánh cửa ngược, bước xuống vỉa hè lát đá được sưởi ấm, tôi thong dong bước vào một trong những khách sạn đắt đỏ nhất ở Courchevel. Bước đến quầy lễ tân, tôi chợt thấy một góc trưng bày Rolls-Royce nho nhỏ. Đây là một phần của chương trình Rolls-Royce Hot Spot khi hãng xe Anh sẽ đặt những quầy trưng bày nho nhỏ tại các địa điểm mà giới siêu giàu thường lui tới. Saint-Tropez, Saint Moritz, Ibiza, Marbella, Monaco, đại loại thế. Hot Spot ở La Lana vừa mới mở cửa chưa đầy 1 tuần nhưng đã bán được 5 chiếc Rolls-Royce…

Trở về xe, Ollie Marriage chia sẻ với tôi về trải nghiệm cầm lái Phantom. Nó quá êm dịu, tất nhiên là không phải bằng những cách thông thường. Khi bạn vào cua tay áo, tất cả những gì bạn có thể làm là tin vào thần may mắn, rằng bánh xe phía trong cua không trượt ra đường nhựa và bất kể thứ gì đi ngược chiều cũng phản xạ đủ nhanh để tránh chiếc Phantom đang lướt đến chỗ họ, choán hết hai phần ba tiết diện bề ngang mặt đường. Động cơ gần như không gây ra chút tiếng ồn nào, hộp số có thêm tính năng dựa vào tính hiệu vệ tinh GPS để “đọc” cung đường phía trước nhằm tự lựa chọn cấp số phù hợp nhất.

Ollie Marriage: Ván trượt của anh vẫn dính tuyết kìa, buổi trượt tuyết như thế nào?

Rowan Horncastle: Cũng vui. Tôi thuê 1 người mặc đồ trượt tuyết của mình, trên ván trượt của mình, thực hiện một pha nhảy vòng qua chiếc Phantom. Anh biết đấy, triệu phú nào chẳng làm thế để có hình đăng lên Instagram! Trong khi đó, tôi thưởng thức món trứng cá tầm Caspi và rượu vodka Beluga trong một khách sạn mà tôi đã chi tiền để đóng cửa cả ngày – chỉ để mình tôi ngồi nhâm nhi cao lương mỹ vị. Bây giờ nào, hãy đưa tôi đến sân bay, tài xế!

Ollie Marriage: Sân bay? Anh đến tận đây chỉ để ngắm cảnh và ra về bằng máy bay ư?

Rowan Horncastle: Không chỉ là một chiếc máy bay thông thường đâu anh bạn. Đó là chiếc Pilatus PC-12 được đích thân Phillipe Starck thiết kế và có hình dáng như một điếu xì gà hảo hạng!

Ollie Marriage: Thật chứ? Anh sẽ ra về trên một thứ kém sang hơn Rolls-Royce sao?

Rowan Horncastle: Kém sang hơn nhưng sẽ nhanh hơn, ta đua chứ, anh tài xế?

Ollie Marriage: Nếu anh thích! Tôi đã xem dự báo thời tiết: anh sẽ mắc kẹt ở đây nếu máy bay không cất cánh trong 10 phút nữa. Tôi chỉ cần đơn giản là không lái xe đưa anh đến sân bay thôi.

Rowan Horncastle: Thôi nào, cho tôi tận hưởng nốt vài phút với chiếc Rolls-Royce đi, trước khi quay trở lại với đậu đóng hộp và bánh mỳ lát!

Ollie Marriage: Quả là một trải nghiệm phi thường, đúng không? Tôi thích nhất cách mà một chiếc Rolls-Royce có khả năng tác động đến mọi người xung quanh như thế nào. Nó quá đẹp, quá bề thế, mọi người đều muốn lại gần nó. Anh có thấy tất cả người chơi trượt tuyết đều quay lại ngắm chiếc xe 2 lần không?

Rowan Horncastle: Quả là không gì sánh được với Rolls-Royce. Ngoài kia có nhiều chiếc xe rộng rãi và sang trọng, nhưng chẳng gì có thể sánh được với cảm xúc khi bước ra khỏi một chiếc Rolls-Royce. Rời tấm thảm lông cừu và đặt chân xuống Courchevel, tôi tự nhiên thấy tự tin vô cùng!

Rolls-Royce Phantom là đỉnh cao của sự sang trọng, là tột cùng của sự tinh tế. Chiếc Phantom đời thứ 8 này càng củng cố thêm địa vị đó. Nó đơn giản là chiếc xe sang trọng nhất thế giới.

Vĩ Phạm (Tuoitrethudo)    

Tags: Xe sang   sedan   Rolls-Royce   Phantom  

Tư vấn

Mua xe cá nhân nhưng đứng tên công ty, lợi trước mắt hại sau này

Mua xe cá nhân nhưng đứng tên công ty đem đến cho người mua những lợi ích ngắn hạn nhưng lại có rủi ro không hề nhỏ trong tương lai khiến người mua gặp không ít cảnh "tiến thoái...