Đóng
 

Thứ bảy, 13/06/2026 | 17:30
11:45  |  13/06/2026

[ĐÁNH GIÁ XE] Volvo XC90 Ultra 2026: Chiếc SUV khiến tôi thấy hơi… buồn ngủ cho tới khi đối mặt với con đường lên đỉnh Phượng Hoàng

Volvo XC90 Ultra 2026: Chiếc SUV khiến tôi thấy hơi… buồn ngủ cho tới khi đối mặt với con đường lên đỉnh Phượng Hoàng

Nếu chỉ lái Volvo XC90 trong phố Hà Nội hay trên những tuyến cao tốc bằng phẳng, tôi e rằng bài đánh giá này sẽ kết thúc khá nhanh. Thậm chí, nó còn có phần hơi nhàm chán.

Không phải vì XC90 dở. Ngược lại, nó quá tốt ở những thứ mà một chiếc SUV gia đình hạng sang cần làm.

Mọi thứ đều diễn ra một cách quá dễ dàng. Vô lăng nhẹ nhàng. Hệ thống hỗ trợ lái hoạt động kín đáo. Hộp số mượt. Động cơ tăng tốc đủ dùng mà không hề tạo cảm giác phấn khích. Treo khí nén lọc hết những mấp mô nhỏ trên mặt đường. Cabin yên tĩnh đến mức đôi khi tôi phải nhìn đồng hồ tốc độ để biết mình đang chạy bao nhiêu.

Nhưng chính điều đó lại khiến XC90 trở thành một chiếc xe khá khó để viết.

Nó không có sự thể thao của BMW. Không có sự hào nhoáng của Mercedes-Benz. Cũng không cố gắng gây ấn tượng bằng những màn hình khổng lồ hay những hiệu ứng ánh sáng nội thất cầu kỳ.

XC90 giống một người đàn ông trung niên mặc áo len màu xám. Lịch sự, tử tế, đáng tin cậy nhưng không phải kiểu xuất hiện là khiến cả căn phòng phải ngoái nhìn.

Từ Hà Nội tới chân núi Phượng Hoàng, chiếc SUV Thụy Điển thể hiện chính xác tính cách đó.

Trên cao tốc, hệ thống treo khí nén làm việc gần như âm thầm. Những mối nối cầu, những đoạn vá nhựa hay các gờ giảm tốc được xử lý gọn gàng.

Không có cảm giác bồng bềnh quá mức như một số mẫu SUV cỡ lớn sử dụng treo khí nén. XC90 vẫn giữ được độ chắc chắn cần thiết, trong khi phần lớn dao động được dập tắt chỉ sau một nhịp nảy.

Khả năng cách âm cũng là điểm cộng lớn. Tiếng lốp vọng lên cabin được kiểm soát tốt. Tiếng gió gần như biến mất ở dải tốc độ hành trình. Khi bật hệ thống âm thanh Bowers & Wilkins, không gian bên trong xe giống một phòng nghe nhạc thu nhỏ hơn là khoang cabin của một chiếc SUV gần 5 mét.

Đây là một trong số ít những hệ thống âm thanh trên ô tô khiến tôi chủ động giảm bớt những cuộc trò chuyện và chỉ muốn ngồi nghe thêm vài bản nhạc nữa.

Nội thất XC90 cũng mang đúng tinh thần Scandinavia. Tối giản. Sạch sẽ. Tinh tế.

Nhưng nếu bạn là người yêu thích những chi tiết hào nhoáng, những màn hình cong cỡ lớn hay những hiệu ứng ánh sáng nội thất nhiều màu sắc, XC90 có thể sẽ khiến bạn thất vọng.

Nó đẹp theo cách trưởng thành. Một vẻ đẹp không cố gắng gây ấn tượng. Và cũng chính vì thế mà đôi lúc trở nên hơi nhạt. Cho tới khi tôi rẽ khỏi đường nhựa.

Từ chân núi lên tới đỉnh Phượng Hoàng chỉ khoảng gần 2 km. Nghe qua có vẻ không đáng kể. Nhưng đó là quãng đường khiến tôi hiểu XC90 nhiều hơn cả hơn 100 km trước đó cộng lại.

Con đường bắt đầu bằng những đoạn đất đá lổn nhổn. Sau đó dần chuyển thành những dốc đứng khiến người lái gần như không thể nhìn thấy phần đường phía trước. Có những lúc trước mặt tôi chỉ là bầu trời.

Mặt đường đầy đá hộc, ổ voi, ổ gà, những rãnh xói sâu do nước mưa tạo thành. Một bên là sườn núi. Một bên là khoảng không mở xuống thung lũng phía dưới. 

Càng lên cao, mặt đường càng hẹp. Có những đoạn xe phải đi qua những chiếc cầu nhỏ chỉ vừa đủ cho hai vệt bánh xe đặt lên. Nhìn từ bên ngoài, cảm giác sai lệch vài centimet cũng có thể khiến người lái phải toát mồ hôi. Nhưng kỳ lạ là tôi lại không cảm thấy như vậy.

Volvo XC90 có chế độ Off-road và phải thú thật rằng tôi đã quên mất điều đó. Suốt hành trình leo núi, chiếc xe vẫn ở chế độ Standard. Không nâng gầm chủ động. Không kích hoạt bất kỳ chế độ đặc biệt nào. Chỉ đơn giản là đặt số D và đi tiếp.

Ấy vậy mà chiếc SUV nặng hơn 2 tấn ấy vẫn lầm lũi tiến về phía trước: Bình thản, chậm rãi và kiên định… như thể tất cả những khó khăn mà tôi hình dung ra chỉ tồn tại trong đầu mình mà thôi.

Tôi nhìn màn hình trung tâm. Camera 360 độ hiển thị hình ảnh sắc nét tới mức gần như có thể nhìn rõ từng viên đá dưới bánh xe.

Ở những đoạn cầu hẹp chỉ vừa lọt hai bánh, cảm giác điều khiển XC90 giống như đang chơi một trò chơi mô phỏng hơn là đang lái một chiếc SUV cỡ lớn ngoài đời thực.

Mọi thứ trở nên trực quan đến mức đáng ngạc nhiên. Tôi chỉ việc đặt bánh xe đúng vị trí hiển thị trên màn hình và chiếc Volvo tiếp tục tiến lên.

Trong khoang lái, không khí bắt đầu thay đổi. Những câu chuyện rôm rả trên xe dần biến mất. Mọi người bắt đầu nhìn về phía trước nhiều hơn. Thi thoảng lại liếc xuống màn hình camera 360 độ.

Tôi có thể cảm nhận được sự căng thẳng và lo lắng của các bạn đồng hành khi quan sát cung đường phía trước, những đoạn dốc dựng đứng hay khoảng không hun hút bên sườn núi.

Không gian trong xe như trùng xuống. Ai cũng nín thở. Nhưng điều kỳ lạ là bản thân tôi lại không thấy lo lắng. Không phải vì tôi quá tự tin vào khả năng lái xe của mình. Mà bởi những gì XC90 truyền tải qua vô lăng, qua thân xe và qua cách nó vượt qua từng chướng ngại khiến tôi cảm thấy yên tâm hơn bao giờ hết.

Không có những cú giật bất ngờ. Không có những tiếng động khiến người lái phải giật mình. Không có cảm giác chiếc xe đang phải gồng mình vượt địa hình.

Mọi thứ diễn ra một cách tự nhiên đến mức đôi khi tôi quên mất mình đang điều khiển một chiếc SUV hạng sang trên một cung đường mà nhiều người sẽ phải cân nhắc trước khi bước lên ga.

Khoảng sáng gầm lớn kết hợp cùng hệ thống treo khí nén liên tục hấp thụ những cú va đập từ mặt đường. Thân xe vẫn giữ được sự chắc chắn đáng kinh ngạc. Những rung động xuất hiện rồi nhanh chóng bị triệt tiêu trước khi kịp truyền vào khoang hành khách.

XC90 không mang đến cảm giác chinh phục. Nó mang đến cảm giác bảo vệ. Đó là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.

Một chiếc xe địa hình thực thụ khiến người lái hưng phấn khi vượt qua thử thách. Còn XC90 khiến người lái cảm thấy thử thách dường như không còn quá đáng sợ nữa.

Và đó có lẽ mới là bản chất thật sự của Volvo.

Khi đỉnh Phượng Hoàng hiện ra phía trước, tôi dừng xe và bước xuống. Nhìn lại chiếc XC90 phủ một lớp bụi mỏng sau hành trình leo núi, tôi chợt nhận ra vì sao mẫu xe này vẫn có vị trí riêng suốt hơn một thập kỷ qua.

Nó không phải chiếc xe dành cho những người tìm kiếm cảm xúc. Nó không phải chiếc xe khiến bạn muốn lao nhanh hơn sau mỗi cú đạp ga. Cũng không phải chiếc xe khiến người khác phải ngoái nhìn khi xuất hiện.

Nhưng đó là chiếc xe khiến bạn cảm thấy an tâm nhất khi phía sau là gia đình, bạn bè và những người quan trọng nhất trong cuộc đời mình.

XC90 không khiến tôi phấn khích. Nhưng trên con đường lên đỉnh Phượng Hoàng hôm ấy, nó khiến tôi tin tưởng tuyệt đối. Và đôi khi, với một chiếc xe gia đình hạng sang, đó mới là lời khen lớn nhất.

PV (Otoxemay)